Đừng vì đàn ông mà khiến bản thân trở nên đáng thương phụ nữ à!

thumbnail

Hôm nay tôi rơi nước mắt… Bởi chạnh lòng khi nghĩ về những ngừoi phụ nữ xung quanh tôi. Có lẽ vốn từ lâu họ mang theo suy nghĩ cả một đời quan tâm lo lắng, hi sinh cho một người ắt sẽ khiến ngừoi đàn ông của họ nhìn thấu trân trọng và đối xử yêu thương với mình.

Cô ấy cũng như bao phụ nữ khác, cho đến ngày cô ấy bệnh. Chồng tìm tới mối ngoài giải quyết nhu cầu sinh lý, vui thú bên ngoài chẳng còn thiết tha chuyện trò với vợ. Đau lòng hơn, để che lấp cho chuyện ấy lại lấy lý do làm ăn phải quan hệ giao lưu nên không thường xuyên ở nhà cùng vợ, vợ đừng ích kỷ, cũng đừng suy nghĩ ghen tuông linh tinh. Nhưng mọi chuyện sao giấu nổi, cô ấy đều biết hết, nói ra thì anh chỉ trích và trách cô đổi tính đổi nết lấy cớ bệnh tật, ghen tuông vớ vẩn.

Tôi cũng chỉ cần biết đến thế chuyện từ 1 phía chẳng nên tin, chỉ tình cờ hỏi anh dạo này sức khoẻ chị thế nào. Anh bảo rằng vẫn ổn chẳng có gì bất thường.

Tôi giật mình, anh chẳng biết vợ mình đang đau đớn với từng vết thương da thịt, mang tâm lý tự ti không làm được gì cùng chồng lo kinh tế, rồi cả những dấu hiệu biến chứng của bệnh rất nhỏ từng ngày, hay cả việc cô ấy mất ngủ hằng đêm …. Những thay đổi ở sức khoẻ mà ngay chính tôi còn cảm nhận được mà anh chẳng hề nhận ra.

Anh chẳng hề quan tâm cô ấy ra sao ngay cả lúc bệnh tật là lúc họ cần cho nhau lời động viên

Cô ấy không hiểu anh thương anh hay là anh không hiểu được chút nào về cô ấy?

Điều ấy khiến tôi nhìn lại tất cả những phụ nữ xung quanh mình, mấy ai được chồng trân trọng những hi sinh âm thầm của họ cho gia đình!

Có lẽ đối với đàn ông, đừng hi sinh cho họ quá nhiều, đừng tỏ ra giỏi quá, đừng ngoan quá, đừng cam chịu quá, cũng đừng yêu họ nhiều quá.

Cách duy nhất để nắm giữ được đàn ông là đừng yêu họ nhiều hơn họ yêu mình, bằng không sẽ mất.

Đàn ông thích sở hữu, thích cảm giác mới lạ, thích cảm giác chinh phục. Càng hi sinh cho họ càng nhiều, họ càng coi thường, dù sau này có chết vì họ họ cũng xem là lẽ đương nhiên.

Ngoan ngoãn với đàn ông là tự đào hố chôn mình. Ngoan ngoãn chờ họ vui chơi chán chê rồi trở về, ngoan ngoãn nghe lời từng li từng tí, ngoan ngoãn vì sợ họ giận, họ buồn? Tất cả những sự cam chịu đó khiến họ chán, lâu dần họ với cuộc vui tàn về rạng sáng cũng chẳng bận tâm đến bạn còn chờ hay không. Cũng chẳng lo bạn ngủ chưa hay bạn thế nào, rồi cảm giác chinh phục cũng chẳng còn nữa, thay vào đó là cảm giác quen thuộc đến nhàm chán.

Chịu đựng quá nhiều vì đàn ông để họ ỷ lại, họ ngang nhiên xem bạn là nhà, là nơi để về mà vĩnh viễn không bao giờ mất đi, cứ thế họ cũng chẳng còn biết trân trọng, những lỗi lầm họ gây ra chẳng còn sợ bạn buồn hay bạn rơi nước mắt, điều duy nhất họ cho phép bạn làm là im lặng rồi cho qua.

Đàn ông, để họ biết mình yêu họ quá nhiều là mình thua.

Với đàn ông, nói thay lòng là thay lòng, có yêu thương bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa thì thay lòng cũng chỉ cần một ngày sau để ôm hôn con đàn bà khác. Dù trước đó bạn có vì họ mà cho tim bán thận thì đến lúc thay lòng họ cũng chỉ nhẹ nhàng phủi bỏ rằng “Là vì em yêu nên em tự nguyện chứ anh đã từng ép em chưa?”

Đừng nhìn đàn ông khóc, đừng nghe đàn ông nói mà hãy xem đàn ông làm. Nhưng dù có làm cũng tuyệt đối từng đặt một lòng một dạ mà tin tưởng, kì vọng vì hôm nay còn thương thì còn làm, ngày mai thay lòng rồi thương người khác thì cũng dứt bỏ để làm cho người khác thôi.

Đàn bà, sống trên đời được phép xấu chứ không được phép ngu. Đừng bao giờ tin vào tình yêu vĩnh viễn, cũng đừng vì đàn ông mà khiến bản thân trở nên đáng thương vì thật sự đàn ông một đời cũng chỉ là đàn ông. Rõ lòng hôm nay ai biết mai thế nào.

Vì yêu mà viết

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back To Top